5/17/10

Vợ tớ đúng là cao thủ



Vợ tớ không ghê gớm mà tớ vẫn sợ mới là điều để nói...


Vợ ghê gớm nên chồng sợ vợ thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng vợ tớ lại không ghê gớm mà tớ vẫn sợ mới là điều để nói, nên tớ nói ra để các chị em nghe mà học.

Tớ cũng lắm tội như nhiều đàn ông khác, cũng nhậu nhẹt bia bọt, cũng về muộn, ít ăn cơm nhà, cũng một tấc đến trời, trăm voi không được bát nước xáo... Nhưng vợ tớ lại chẳng giống vợ các ông ấy. Cô ấy không gầm gào, chì chiết khi thấy chồng về muộn. Không rình rập, theo dõi khi chồng nói là đi họp hành, công tác. Không phong tỏa kinh tế, không theo dõi điện thoại... Nghĩa là vợ tớ để tớ tự giác hoàn toàn (chứ không phải là mặc xác đâu).

Càng nghĩ đến vợ, tớ càng phục cô ấy. Vợ tớ là người đàn bà đảm đang, chịu thương chịu khó. Việc nhà cô ấy làm tất, không bắt tớ làm gì cả. Nhưng có hôm thấy cô ấy mệt, tớ bảo để tớ rửa bát chẳng hạn, là mắt cô ấy nhìn tớ cực kỳ âu yếm, cô ấy hôn tớ đánh chụt rồi bảo: “Ôi! Thế thì cực kỳ cám ơn anh. Anh thật tuyệt vời. Hôm nay em thấy mệt. May quá...”

Thế là thỉnh thoảng muốn được vợ hôn và cám ơn tớ lại đóng vai người chồng tốt. Thực ra so với cô ấy thì tớ làm việc nhà chỉ bằng cái móng tay thôi, nhưng chỉ thế thôi mà vợ tớ đã cảm động lắm nên yêu tớ nhiều hơn và tớ cũng yêu vợ, biết ơn vợ nhiều hơn.

Nhưng có hôm thấy cô ấy mệt, tớ bảo để tớ rửa bát chẳng hạn, là mắt cô ấy nhìn tớ cực kỳ âu yếm...

Vợ vò võ ở nhà chăm con, lo chuyện gia đình, tớ thì cứ tớn lên đánh đu với đám bạn ở quán, nhưng vợ tớ không cáu đâu. Hôm nào tớ về sớm, vợ nhìn thấy mừng như bắt được vàng, reo tướng lên: “Ôi, hôm nay anh ngoan quá, về sớm... Sướng thật”. Nghe thế lòng dạ tớ cứ sướng mê tơi. Nhìn mắt vợ sáng long lanh mà lòng cũng thấy vui.

Thế là thời gian nhậu của tớ cứ ngắn dần khiến đám bạn gán cho tớ danh hiệu sợ vợ. Điều mà tớ yêu nhất và cũng nể nhất ở vợ là cô ấy biết cám ơn và xin lỗi từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Nhiều bà vợ hiếu thắng, hay tranh cãi đến thắng mới thôi, nhưng vợ tớ mà thấy ý kiến hai đứa trái nhau thì cô ấy không tranh cãi nữa mà sau đó cô ấy đi tìm tài liệu để xem ý nào đúng rồi mới nói tiếp. Cô ấy bảo: Đó không phải là hiếu thắng mà muốn có kiến thức. Khi biết ý mình sai thì cô ấy nói: “... Anh nói đúng, còn em thì sai rồi, sory chồng nhé”.

Tớ thích vợ tớ ngay cả ở cách nói lời xin lỗi và cám ơn, rất vui vẻ và chân thành. Ví như: “Hôm nay mẹ nấu cơm khô quá. Xin lỗi cả nhà nhé”; “Xin lỗi con bé bỏng. Hôm nay mẹ cáu con thế là mẹ sai rồi. Nhưng lần sau con đừng làm thế nữa nhé...”

Tớ sợ nhất là khi mở cửa ra thấy vợ ngồi nghiêm túc ở bàn nước chờ mình. Những lúc ấy tớ sợ vãi cả linh hồn vì biết vợ đang cáu lắm. Vợ tớ mà cáu thực sự không bao giờ cô ấy to tiếng, không bao giờ xưng hô anh với tôi.

Cô ấy rất giỏi kìm chế. Cô ấy bảo: “Cả giận mất khôn. Mỗi lời nói khi mất khôn sẽ làm sứt mẻ tình vợ chồng, em chả dại...” Vì vậy mà vợ tớ rất bình tĩnh bảo: “Anh ngồi đây, em muốn nói chuyện với anh...”, thế là cô ấy đem tội của tớ ra nói, cô ấy phân tích tác hại, cô ấy nói sự lo lắng của cô ấy... Sau mỗi lần vợ nói "em muốn nói chuyện với anh" là tớ sợ hàng tháng, ngoan ngoãn hàng tháng vì biết mình đã bước đến giới hạn chịu đựng của vợ.

Tớ đẹp trai lại tốt tính nên cũng lắm cô thích nhưng rồi họ bảo tớ là thầy tu. Mấy thằng bạn thì bảo tớ sợ vợ. Có cậu còn nghĩ vợ tớ ghê gớm lắm, hay ghen lắm nên tớ cứ nhũn như con chi chi. Quả là oan cho vợ tớ. Thực ra, với người vợ đáo để ghê gớm, chồng sợ là sợ mất thể diện chứ chẳng phải sợ gì vợ, có khi còn ghét là đằng khác. Chả thế mà nhiều anh chán vợ, có bồ là vì thế. Dùng chiêu lạt mềm buộc chặt như vợ tớ mới là cao thủ.

5/16/10

Con đường và hành trình đến với Hà Nội

Hà Nội - thủ đô của nước CHXHCN Việt Nam (trái tim của cả nước). Hà Nội với tôi, hai từ không chỉ dừng lại là một trong những thành phố lớn nhất nước mà còn là niềm mơ ước, một nỗi khát vọng và niềm tự hào. Tại sao ưh? Tại vì, Hà Nội đã in sâu vào tâm trí tôi cũng đã từ lâu lắm rồi. Tôi còn nhớ, cái hồi lớp 2 bố tôi ký kết với tôi một hợp đồng. Hợp đồng với nội dung nếu tôi đậu được đại học và học đại học tại Hà Nội thì bố tôi sẽ cho tôi 10.000.000 VNĐ (mười triệu VNĐ). Cái thuở ấy, tức 15 năm về trước với tôi nói riêng, với người dân sống ở địa phương tôi nói chung 10.000.000 VNĐ còn rất to, ngày ấy bọn trẻ con chúng tôi còn thấy sự giá trị của 200 VNĐ và 500 VNĐ (mua được chiếc kẹo, cây kem, ...). Chả là tôi lớn lên và học tập tại một thị trấn nhỏ ở một huyện của tỉnh Nam Định. Ngày đó, tôi cũng chẳng hiểu vì sao bố tôi lại sớm gieo dắt lên đầu tôi cái khái niệm học đại học và sinh sống ở Hà Nội. Nhưng tôi cũng chỉ biết đó sẽ là mục tiêu để tôi phấn đấu đạt được, để lấy được 10.000.000 VNĐ của ông cụ.

Mãi sau này, sau nhiều lần nằm tâm sự với bố (sau những khoảng thời gian đi học đại học xa nhà về nhà nằm ngủ và tâm sự với ông cụ) tôi mới dần thấm thía và biết được tâm ý và nguyện vọng của ông cụ. Chả là, thời ông nội tôi (tức người sinh thành ra bố tôi) trước đây đã từng sinh sống và lập nghiệp tại Hà Nội đến tận cuối đời, ông cũng đã cất được một căn nhà ở đường Khâm Thiên - Hà Nội (theo lời bố tôi kể lại). Khi đó ông nội tôi còn làm trong ban quản lý của Ga Hàng Cỏ ... Và rồi, bà nội tôi mang bầu bố tôi tại đường Khâm Thiên - Hà Nội. Nhưng vì một lý do bệnh tật, ông nội tôi chẳng may qua đời, khi ấy bố tôi mới chỉ có vài tuổi (sau này ông còn nhớ lại một số hồi ký của tuổi thơ ở đường Khâm Thiên - Hà Nội). Bà nội tôi đành lòng mang bố tôi về quê cũ sinh sống và nuôi con đến khi bố tôi khôn lớn....

Năm bố tôi 12 tuổi sau những hồi ký về tuổi thơ và về những lời kể của bà nội tôi, bố tôi đã quyết định khăn gói quả mướp (ngày xưa gọi là tay ải) lặn lội lên Hà Nôi sinh sống và lập nghiệp. Đến năm 20 tuổi, bố tôi cũng đã có được cuộc sống ổn định và nghề nghiệp tự nuôi sống bản thân ở đất Kinh Thành (tức Hà Nội). Chẳng bao lâu sau, sức khoẻ của bà nội tôi cũng yếu dần, khi ấy bà nội tôi rất mong mỏi bố tôi về phụng dưỡng bà. Bà là một người nhân hậu, chịu thương chịu khó, khắc khổ dành dụm và chăm lo cho con cái. Ở dưới quê, những người cao tuổi thường có một mong muốn lúc gần đất xa trời được nằm xuống tại quê nhà (lá rụng về cội). Và khi ấy, bố tôi vốn là một người con HIẾU THẢO đành lòng gác lại mọi chuyện về quê phụng dưỡng mẹ già (bố tôi nói, ngày ấy bố không về thì có lẽ chưa chắc đã có chúng mày - tức tôi và em gái tôi...). Thế là, tôi cũng đã dần thấu hiểu tâm ý và nguyện vọng của ông cụ, đã có lần ông cụ kể về những câu chuyện của thuở thiếu thời và những ngày lập nghiệp ở Hà Nội, ông nói ngày nào thằng cu của bố học đại học ở đó, phải trở bố một vòng quanh Hà Nội để bố ôn lại kỷ niệm xưa .... đó chính là nguyên nhân sâu xa và cũng là động lực để tôi có mặt ở Hà Nội hiện tại...

Tôi cũng chỉ mới chân ướt chân ráo đặt chân đến Hà Nội để bắt đầu sinh sống và lập nghiệp được 1,5 tháng sau những chặng đường vất vả và đầy chắc trở ... (thời điểm 1,5 tháng được tính đến bài viết này vào ngày 20/08/2006) ...
15 năm (hồi học lớp 2 - năm 1991) kể từ ngày ký kết hợp đồng với bố về việc học đại học ở Hà Nội, và 8 năm gần đây với ý thức phấn đấu để sinh sống và lập nghiệp tại Hà Nội đầy gian nan và trắc trở ... hiện tại tôi đang làm việc tại một Công ty nào đó - ở một góc phố nhỏ của Hà Nội. Để bắt đầu thực hiện ước mơ, nguyện vọng của riêng tôi và của cả ông cụ nhà tôi nữa. Sắp tới ông cụ sẽ lên thăm tôi và cái ngày tôi trở ông đi chơi vòng quanh Hà Nội cũng sắp tới (một ước mơ phải sau 15 năm mới được thực hiện). Mấy ngày nay, tôi ngồi hồi ký lại các sự kiện và lý do tôi có mặt tại Hà Nội lúc này, và HNC chính là nơi tôi gửi gắm được lòng mình...

Những ngày đầu đến với Hà Nội cũng là những ngày đầu bắt đầu gắn liền với HNC - nơi mà tôi gửi gắn nỗi niềm - nơi mà tôi kiếm tìm, học hỏi, và trau dồi thêm sự hiểu biết về con người, về môi trường sống, môi trường làm việc tại HN (mình đã đến với HNC bằng cách : ... mình đã viết bài tại chủ đề: BẠN ĐẾN VỚI HNC NHƯ THẾ NÀO?: "Để mấy nữa không quên ngày mình đặt chân đến với HNC, mình cũng phải đăng ... còn nữa..." link: http://hanoicorner.com/phpBB2/viewtopic.php?t=1842&postdays=0&postorder=asc&start=80).
Chân thành cảm ơn HNC từ đáy con tim!